Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Arsenal

Câu lạc bộ bóng đá Arsenal (tiếng Anh: Arsenal Football Club, còn được gọi là The Arsenal hay The Gunners) là một trong những đội bóng thành công nhất trong lịch sử bóng đá Anh và có trụ sở ở phía bắc thủ đô Luân Đôn. Đội có lịch sử từ lâu đời và có nhiều cổ động viên trên toàn thế giới. Arsenal FC hiện là thành viên của Nhóm 14 – những câu lạc bộ bóng đá hàng đầu châu Âu.

http://bongdangoaihanganh.com//HLIC/0606cd1b6ad9b4a2713c47aaf82ce340.gif TIN TỨC MỚI ARSENAL MÙA GIẢI 2010 2011

Arsenal ra đời năm 1886 tại Woolwich, đông nam London và là câu lạc bộ đầu tiên của vùng đông nam nước Anh tham dự giải hạng nhất vào 1893.Năm 1913, câu lạc bộ chuyển lên phía Bắc, lấy Highbury làm sân nhà. Họ dành được những danh lớn đầu tiên vào những năm 1930 với 5 danh hiệu vô địch quốc gia và 2 cúp FA. Sau một thời gian sa sút , Arsenal đã trở trở lại với cú Double vô địch Quốc gia và FA Cup vào mùa bóng 1970-1971 đồng thời là câu lạc bộ thứ hai trong lịch sử bóng đá Anh đạt được thành tích này. Sau đó, phải đến thời của huấn luyện viên Arsene Wenger , Arsenal mới thực sự trở lại với vị thế của một đại gia của bóng đá Anh và Châu Âu với hai cú Double nữa vào năm 1998 và 2002, thành tích vô địch giải bóng đá ngoại hạng Anh mùa 2003-2004 mà không thua một trận nào và gần đây nhất là việc trở thành đội bóng đầu tiên của thủ đô London lọt vào một trận chung kết Champions League. Arsenal là câu lạc bộ có rất nhiều trận Derby như Derby nước Anh với Manchester United, các trận Derby London và đặc biệt là trận Derby Bắc London với Tottenham Hotspur. Năm 2006, câu lạc bộ đã chuyển đến ngôi nhà mới, sân vận động Emirates tại Ashburton Grove, Holloway, cách sân Highbury không xa. Đội nữ Arsenal cũng là một đội bóng thành công trong lịch sủ bóng đá nữ nước Anh.
Lịch sử
Năm 1886, một nhóm công nhân của Royal Arsenal, nhà máy sản xuất đạn dược lớn tại Woolwich đã thành lập ra một đội bóng đá lấy tên là Dial Square. Những sáng lập viên chính là David Danskin, Jack Humble, Fred Beardsley và Morris Bates. Eastern Wanderers được chọn làm đối thủ thử sức đầu tiên. Trận đấu diễn ra vào ngày 11 tháng 12 năm 1896 tại Millwall, trên một mảnh đất nhỏ, kết thúc với tỉ số 6-0 đậm đà nghiêng về Dial Square với Danskin làm đội trưởng. Ngày 24 tháng 12 năm 1986, Dial Square được đổi tên là Royal Arsenal. Câu lạc bộ Nottingham Forest F.C. tài trợ cho đội những bộ đồng phục thi đấu đầu tiên, Plumstead Common được chọn làm sân nhà (năm 1988 chuyển sang sân Manor Field). Năm 1891, Royal Arsenal trở thành câu lạc bộ chuyên nghiệp và đổi tên thành Woolwich Arsenal vào năm 1893. Cùng năm này, Woolwich Arsenal gia nhập giải chuyên nghiệp Football League, bắt đầu ở Giải hạng hai, thăng hạng nhất lần đầu năm 1904 dưới quyền huấn luyện viên Harry Bradshaw.
Năm 1910, công ty sở hữu câu lạc bộ lâm vào khó khăn và phá sản, nhưng đó cũng là lúc Henry Norris đến với câu lạc bộ. Người đàn ông nhiều tham vọng này đã đánh dấu những bước ngoặt lớn trong lịch sử, điển hình là việc vượt sông Thames lên phía Bắc, lấy Highbury làm sân nhà vào năm 1913, chính thức lấy tên câu lạc bộ là Arsenal. Năm 1919, cũng nhờ những ảnh hưởng và công vận động của ông, Arsenal được thăng lên hạng nhất dù chỉ đứng thứ 5 tại Giải hạng hai. Đây là sự khởi đầu cho mối mâu thuẫn truyền kiếp giữa Arsenal và người hàng xóm Tottenham Hotspur.
Năm 1925, Arsenal bước vào một kỷ nguyên vàng son với sự xuất hiện của huấn luyện viên huyền thoại Herbert Chapman. Tên tuổi ông lúc đó chẳng hề xa lạ, dưới sự dẫn dắt của ông, đội bóng Huddersfield Town đã có trong tay cúp FA năm 1922 và hai chiến thắng tại giải quốc gia (1923-24 và 1924-25). Những thay đổi mang tính cách mạng của ông về chiến thuật, phương pháp huấn luyện cũng như việc ký hợp đồng với những tài năng lớn Cliff Bastin, Alex James… đã liên tiếp mang chiến thắng đến với sân Highbury. Từ năm 1930 đến năm 1938, Arsenal đã 5 lần vô địch quốc gia và đoạt 2 cup FA. Tuy nhiên Chapman không được chứng kiến tất cả những thành tích đó, ông mất vì chứng viêm phổi năm 1934. Bóng đá thế giới mãi mãi ghi nhận ông như một huyền thoại, với những phát minh lịch sử: hệ thống chiến thuật 3-3-4, số áo cầu thủ, ý tưởng về cup C1 châu Âu… Cũng nhờ ông, năm 1932, nhà ga xe điện ngầm Gillespie Road được đổi tên thành Arsenal, đó là trường hợp duy nhất một câu lạc bộ có nhà ga mang tên mình! Herbert Chapman được bầu chọn là huấn luyện viên vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá Anh Quốc.
Thế chiến thứ hai đã làm gián đoạn những năm tháng quan trọng nhất trong sự nghiệp cầu thủ của nhiều tài năng Arsenal đang ở đỉnh cao phong độ như Ted Drake, Cliff Bastin… Sau chiến tranh, huấn luyện viên Tom Whittaker đưa Arsenal đoạt 2 chức vô địch quốc gia mùa giải 1947–48, 1952–53, và một cup FA mùa giải 1949–50, nhưng sau đó câu lạc bộ chìm vào một thời gian dài suy thoái.
Suốt 17 năm từ 1953, phòng truyền thống của Arsenal không được đón thêm một danh hiệu nào. Đến tận năm 1966, khi huấn luyện viên Bertie Mee được bổ nhiệm, quá trình hồi sinh mới bắt đầu. 10 năm tại vị, huấn luyện viên xuất thân từ một nhà vật lý trị liệu này đã dẫn dắt Arsenal đến danh hiệu châu Âu đầu tiên, đó là Inter Cities Fairs Cup, tức cup UEFA ngày nay vào năm 1970, tiếp đó là cú đúp lịch sử: vô địch quốc gia và đoạt cup FA trong mùa bóng 1970-71. Cú đúp này cũng đánh dấu sự trưởng thành của một lứa cầu thủ trẻ kiệt xuất, về sau được gọi là thế hệ vàng của thập niên 1970: Charlie George, Frank McLintock, George Graham, Bob Wilson, George Amstrong…
Sau thành công đỉnh điểm đó lại là một giai đoạn nhạt nhòa, Arsenal bị thua trong nhiều trận chung kết và không có thêm danh hiệu từ năm 1972 đến 1978. Bertie Mee từ chức năm 1976, lên thay ông là huấn luyện viên Terry Neill. Ông cùng Arsenal đoạt được một chức vô địch FA sau trận chung kết kịch tính thắng Manchester United 3-2 năm 1979, nhưng không thể tiếp nối vinh quang trong những năm đầu thập niên 1980.
Sự trở lại của cựu cầu thủ George Graham trên cương vị huấn luyện viên vào năm 1986 đã đem đến giai đoạn phục hưng thứ ba cho câu lạc bộ. Arsenal đoạt Cup liên đoàn bóng đá Anh ngay mùa giải 1986-87. Mùa giải 1988-89, họ lại có dịp ăn mừng với ngôi vị quán quân Giải vô địch quốc gia, giành được ở những phút cuối trong trận đấu nghẹt thở với Liverpool F.C.. Arsenal lặp lại thành tích đó vào mùa bóng 1990-91 với duy nhất một trận thua. Dưới sự dẫn dắt của Georghe Graham, Arsenal có lối chơi phòng ngự cực kì vững chắc với bộ tứ vệ: Nigel Winterburn, Steve Bould, Tony Adams, Lee Dixon và chàng thủ môn mới đến từ Queens Park Rangers F.C., David Seaman. Chưa dừng lại ở đó, mùa bóng 1992-93, Arsenal chiến thắng ở cả League Cup và FA Cup (thắng Sheffield Wednesday 2-1, bàn thắng quyết định đến vào những phút hiệp phụ bởi Andy Linighan). Cú đúp đó cùng lần xuất hiện thứ 12 trong trận chung kết FA là hai trong số rất nhiều kỉ lục mà câu lạc bộ đã tạo ra ở giai đoạn này. Họ hoàn thành bộ sưu tập danh hiệu với chiếc cup thứ 2 trên đấu trường châu Âu: cup C2, vào năm 1994, thắng Parma F.C. trong trận chung kết với bàn thắng duy nhất của Alan Martin Smith.
Dù cùng câu lạc bộ có được nhiều danh hiệu lớn, George Graham đã có cuộc chia tay không vui vẻ khi phải ra đi năm 1995 do dính vào một số bê bối trong chuyển nhượng cầu thủ. Ba huấn luyện viên kế tiếp ông trong thời gian ngắn đã không thể tiếp tục đem đến vinh quang cho đội chủ sân Highbury.
Cuối năm 1996, ban lãnh đạo Arsenal quyết định ký hợp đồng với huấn luyện viên nước ngoài đầu tiên trong lịch sử câu lạc bộ: Arsene Wenger. Dưới bàn tay của người giáo sư Pháp, Arsenal có được sự hồi sinh rực rỡ. Những thay đổi táo bạo trong chiến thuật, cách huấn luyện, chuyển nhượng của ông, giống như Herbert Chapman khi xưa, đã tạo ra một Arsenal thật sự khác biệt. Không chỉ là một trong những câu lạc bộ có lối chơi quyến rũ nhất thế giới, Arsenal còn nhanh chóng có được những danh hiệu ấn tượng: cú đúp vô địch quốc gia và cup FA mùa giải 1997-98 và 2001-02, đoạt cup FA năm 2003, 2005. Đặc biệt là vô địch quốc gia mùa giải 2003-04 với toàn bộ 38 trận bất bại, một phần trong chuỗi 49 trận bất bại kỷ lục của bóng đá Anh. Gắn với những thành công này là một thế hệ cầu thủ siêu sao do Arsene Wenger phát hiện, đào tạo và dẫn dắt, những người đã tạo nên phong cách vô cùng độc đáo cho Arsenal: Dennis Bergkamp, Patrick Vieira, Nicolas Anelka, Marc Overmars, Thierry Henry… Họ đã lọt vào hai trận chung kết trên đấu trường châu lục, cup UEFA năm 2000 và cup C1 năm 2006 nhưng đều không có được thắng lợi.
Công cuộc trẻ hóa mà Arsene Wenger đang tiến hành tại Arsenal vẫn tiếp tục mang đến những tên tuổi mới đầy tiềm năng: Cesc Fabregas, Abou Diaby, Emmanuel Eboue… Tuy nhiên trong 5 năm gần đây (từ 2005) họ không có danh hiệu đáng kể nào, trừ cúp FA năm 2005.
Arsenal Crest

Crest đầu tiên của Arsenal được sử dụng vào năm 1888

Bản Crest được sủ dụng từ năm 1949 tới năm 2002
Vào năm 1888, chỉ sau hai năm thành lập câu lạc bộ, Arsenal khi đó với cái tên là Royal Arsenal đã chọn cho mình crest (huy hiệu, logo) đầu tiên, dựa vào chiếc crest của vùng Woolwich. Chiếc crest này gồm 3 cột tượng trưng cho những khẩu pháo thần công. Ý nghĩa của những khẩu pháo bắt nguồn từ lịch sử quân sự của vùng ngoại vi Woolwich. Royal Arsenal, Royal Artillery Regiment và một vài bệnh viện quân sự khác – hiện vẫn còn nằm rải rác – xuất hiện khắp vùng.
Trong những năm tháng đầu tiên crest không phải là một phần quan trọng biểu trưng cho câu lạc bộ như ngày nay. Đồ thi đấu vẫn còn khá đơn giản trừ khi thi đấu trong một trận đấu quan trọng như trận chung kết FA Cup chẳng hạn và crest thường được dành cho những chương trình trận đấu chính thức hay trong những cuốn tài liệu.
Câu lạc bộ chuyển tới sân Highbury vào năm 1913 và sau đó đổi tên thành Arsenal, Thế chiến thứ nhất đã ảnh hưởng tới bóng đá trong bốn mùa giải và mùa giải 1919/20 bóng đá mới bắt đầu lại, mất một thời gian để ổn định.
Trong suốt thời gian này không có crest theo đúng nghĩa nhưng vào trận đấu đầu tiên của mùa giải 1922/23 khi các chàng pháo thủ gặp Burnley, một crest mới của câu lạc bộ đã được công bố – đó là một khẩu thần công trông rất khí thế và trở thành niềm tự hào của Royal Arsenal.
Những khẩu pháo thần công thẳng đứng đã được thay thế bằng thiết kế mới – một khẩu thần công chĩa về phía đông. Đầu mùa giải 1925/26 The Gunners đã đổi crest thành hình khẩu pháo nhỏ hơn, chỉ về phía Tây với dòng chữ khắc “The Gunners” bên cạnh.
Crest khẩu pháo này vẫn xuất hiện trong những trận đấu của Arsenal và trong các tạp chí xuất bản trong 17 mùa giải. Nó thay đổi không đáng kể theo thời gian và cuối cùng dòng chữ đã biến mất nhưng mặc dù đã bị crest với dòng chữ Victoria Concordia Crescit “chiếm” mất vào năm 1949, nó vẫn còn là biểu tượng cơ bản của câu lạc bộ từ đó tới nay, là nét đặc trưng trên các sản phẩm hàng hóa và không thay đổi cho tới tận bây giờ.
Crest VCC, một thay thế mới đã là biểu tượng cho Arsenal kể từ khi xuất hiện lần đầu tiên trong một tờ tạp chí bóng đá mùa giải 1949/50. Trong trận đấu cuối cùng của mùa giải 1947/48 – mùa giải mà Arsenal đã vô địch, Harry Homer, biên tập viên chương trình của ngày hôm đó đã viết:
“… tâm trí tôi cứ mải mê tìm kiếm một lời trích dẫn hợp lý để khép lại một mùa giải tuyệt vời với Tom Whittaker, Joe Mercer tất cả những ai có liên quan tới The Gunners. Vậy thì sao chúng ta không dùng tiếng Latin nhỉ? Victoria Concordia Crescit. Dịch ra có nghĩa là: Chiến thắng đến từ sự hài hoà (Victory grows out of harmony).
Hai mùa giải sau đó Arsenal đã công bố crest mới với châm ngôn tiếng Latin ấy.
Trong vòng 53 năm crest này hầu như không hề bị thay đổi mặc dù đầu mùa giải 2001/02 nó đã được thu gọn một phần. Vào năm 2002 câu lạc bộ cho ra mắt một crest mới vì hai lí do.
Thứ nhất là vì chiếc crest VCC kết hợp quá nhiều yếu tố riêng do đó đội bóng khó sao chép vì vấn đề bản quyền.
Thứ hai, đó là một trong những mục tiêu đầu tiên của đội bóng – nắm lấy tương lai và tiến về phía trước. Với một sân vận động mới sắp tới và những thách thức để đạt được những danh hiệu trong nước và ở châu Âu, đội bóng tin rằng đây là thời gian lý tưởng để đưa ra một crest mới.
Thành tích
  • Cúp vô địch quốc gia: 13
    • 1931, 1933, 1934, 1935, 1938, 1948, 1953, 1971, 1989, 1991
    • 1998, 2002 & 2004
  • Cúp FA: 10
    • 1930, 1936, 1950, 1971, 1979, 1993, 1998, 2002, 2003, 2005
  • Cúp Liên đoàn bóng đá Anh: 2
    • 1987, 1993
  • Siêu cúp bóng đá Anh: 12
    • 1930, 1931, 1933, 1934, 1938, 1948, 1953, 1991*, 1998, 1999
    • 2002, 2004
(* đồng đoạt cúp)
  • Cúp C2: 1
    • 1994
  • Cúp UEFA: 1
    • 1970
Đội hình Đội một
Đội hình hiện tại của Arsenal FC tính đến ngày 23 tháng 08, năm 2009[2][3][4][5][6][7]
Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
1 Cờ của Tây Ban Nha TM Manuel Almunia
2 Cờ của Pháp TV Abou Diaby
3 Cờ của Pháp HV Bacary Sagna
4 Cờ của Tây Ban Nha TV Cesc Fàbregas (Đội trưởng)
5 Cờ của Bỉ HV Thomas Vermaelen
6 Cờ của Thụy Sỹ HV Philippe Senderos
7 Cờ của Cộng hòa Séc TV Tomáš Rosický
8 Cờ của Pháp TV Samir Nasri
9 Cờ của Croatia Eduardo da Silva
10 Cờ của Pháp HV William Gallas
11 Flag of the Netherlands Robin van Persie
12 Cờ của Mexico Carlos Vela
14 Cờ của Anh Theo Walcott
15 Cờ của Brasil TV Denílson
16 Cờ của Wales TV Aaron Ramsey

Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
17 Cờ của Cameroon TV Alexandre Song
18 Cờ của Pháp HV Mikaël Silvestre
19 Cờ của Anh TV Jack Wilshere
20 Cờ của Thụy Sỹ HV Johan Djourou
21 Cờ của Ba Lan TM Łukasz Fabiański
22 Cờ của Pháp HV Gael Clichy
23 Cờ của Nga TV Andrei Arshavin
24 Cờ của Ý TM Vito Mannone
27 Cờ của Côte d'Ivoire HV Emmanuel Eboue
30 Cờ của Pháp HV Armand Traoré
40 Cờ của Anh TV Kieran Gibbs
52 Cờ của Đan Mạch Nicklas Bendtner
Đội trẻ
Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
33 Flag of the Netherlands TV Nacer Barazite
35 Cờ của Pháp TV Francis Coquelin
38 Cờ của Anh TV Jay Emmanuel-Thomas
41 Cờ của Anh HV Gavin Hoyte
42 Cờ của Anh TV Henri Lansbury
43 Cờ của Tây Ban Nha TV Fran Mérida
46 Cờ của Anh HV Kerrea Gilbert
47 Cờ của Anh TV Mark Randall (footballer)
50 Cờ của Anh Jay Simpson
53 Cờ của Ba Lan TM Wojciech Szczęsny
56 Cờ của Anh TV Emmanuel Frimpong
Cờ của Cộng hòa Ireland TM James Shea

Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
Cờ của Anh HV Craig Eastmond
Cờ của Anh HV Kyle Bartley
Cờ của Anh HV Luke Ayling
Cờ của Tây Ban Nha HV Ignasi Miquel
Cờ của Anh HV Thomas Cruise
Cờ của Pháp HV Cedric Evina
Cờ của Cộng hòa Ireland TV Conor Henderson
Cờ của Pháp Gilles Sunu
Cờ của Anh Rhys Murphy
Cờ của Anh Sanchez Watt
Cờ của Anh Luke Freeman
Cầu thủ cho mượn
Cập nhật ngày 1 tháng 6 2009:[8]
Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
45 Cờ của Na Uy HV Håvard Nordtveit (tại Lillestrøm SK tới tháng 8 2009)
Cờ của Brasil HV Pedro Botelho (tại Celta Vigo tới tháng 6 2010)
Các đời huấn luyện viên trưởng

Arsene Wenger, huấn luyện viên hiện tại của Arsenal

Các huấn luyện viên trưởng của Arsenal
  • 1897-1898 Cờ của Scotland Thomas Mitchell
  • 1898-1899 Cờ của Anh George Elcoat
  • 1899-1904 Cờ của Anh Harry Bradshaw
  • 1904-1908 Cờ của Scotland Phil Kelso
  • 1908-1915 Cờ của Scotland George Morrell
  • 1915-1919 Cờ của Anh James McEwen
  • 1919-1925 Cờ của Anh Leslie Knighton
  • 1925-1934 Cờ của Anh Herbert Chapman
  • 1934-1934 Cờ của Anh Joe Shaw
  • 1934-1947 Cờ của Anh George Allison
  • 1947-1956 Cờ của Anh Tom Whittaker
  • 1956-1958 Cờ của Anh Jack Crayston
  • 1958-1962 Cờ của Anh George Swindin
  • 1962-1966 Cờ của Anh Billy Wright
  • 1966-1976 Cờ của Anh Bertie Mee
  • 1976-1983 Cờ của Bắc Ireland Terry Neill
  • 1983-1986 Cờ của Anh Don Howe
  • 1986-1986 Cờ của Anh Steve Burtenshaw
  • 1986-1995 Cờ của Scotland George Graham
  • 1995-1995 Cờ của Scotland Stewart Houston
  • 1995-1996 Cờ của Scotland Bruce Rioch
  • 1996-1996 Cờ của Scotland Stewart Houston
  • 1996-1996 Cờ của Bắc Ireland Pat Rice
  • 1996- nay  Cờ của Pháp Arsene Wenger
Kỉ nguyên Arsene Wenger 1997
1997. Kỷ nguyên Arsene Wenger
Cuối năm 1996, vị giáo sư người Pháp, Arsene Wenger tới Highbury để làm huấn luyện viên trưởng Arsenal theo lời mời của ban lãnh đạo câu lạc bộ. Đó có lẽ là quyết định sáng suốt nhất từ trước tới nay của họ. Arsene Wenger là huấn luyện viên người nước ngoài đầu tiên của Arsenal. Ông nhanh chóng đặt dấu ấn tại sân Highbury bởi sự bình tĩnh và quyết đoán. Không có nhiều sự thay đổi lớn về mặt nhân sự (ngoại trừ sự xuất hiện của Patrick Vieira) nhưng Arsenal đã kết thúc mùa giải 1996 – 97 với vị trí thứ 3 và giành quyền dự cúp UEFA.
1998
Lần thứ 2 Arsenal lặp lại cú đúp lịch sử khi cùng lúc đoạt chức vô địch quốc gia và cúp FA. Ngay mùa bóng thứ 2 của mình, Arsene Wenger đã chứng tỏ tài năng huấn luyện tuyệt vời. Ông xây dựng đội bóng với những trụ cột là các cầu thủ Pháp mà trước đó hoàn toàn vô danh như Vieira, Petit, Anelka và hai cầu thủ Hà Lan tài năng là Bergkamp và Overmars cùng bộ khung phòng ngự nổi tiếng trước đó của Arsenal. Thua kém Manchester United 12 điểm, Arsenal đã có cú nước rút thần tốc với 10 trận thắng liên tiếp để rồi về đích sớm 2 vòng đấu! Cú đúp được hoàn tất bằng chiến thắng dễ dàng Newcastle United 2-0 trong trận chung kết FA trên sân Wembley.
Ian Wright quyết định nói lời chia tay sân cỏ. Trong 7 năm cống hiến, anh đã ghi được 179 bàn thắng , trở thành cây làm bàn vĩ đại nhất từ trước đến nay của câu lạc bộ.
1999
Dường như Arsenal sẽ lại giành được những chiến thắng như mùa giải trước, đến tận những phút cuối cùng các cổ động viên Arsenal vẫn còn đầy hi vọng. Đầu mùa giải họ chiến thắng vang dội Manchester United 3-0 (trong đó có một bàn thắng ngay trong trận đầu ra mắt của Ljungberg). Nhưng đội bóng đã trắng tay mùa bóng đó với những vị trí thật cay đắng. Họ bị Manchester United loại ở vòng bán kết FA. Dennis Bergkamp đã bỏ lỡ một quả phạt đền ở những phút cuối thời gian đá chính và trong thời gian hiệp phụ, Arsenal phải trả giá, sau pha chuyền ngang bất cẩn của Vieira, Ryan Giggs đã cướp được bóng và đi bóng đẹp mắt để rồi sút tung lưới David Seaman. Ở giải ngoại hạng, Arsenal cũng đành là kẻ thua cuộc với chỉ vỏn vẹn 1 điểm kém hơn MU. Điều khiến cổ động viên Arsenal buồn hơn là chính năm đó là năm đại thắng của kình địch Manchester United.
Mùa giải 1999 – 00 Thiery Henry tới Arsenal từ Juventus. Cây săn bàn Anelka chuyển tới Real Madrid .
2000
Đó lại là một năm thất bát của Arsenal. Câu lạc bộ vào tới trận chung kết cup UEFA gặp Galatasaray (Thổ Nhĩ Kì). Arsenal ép sân rất mạnh mẽ nhưng bất lực trong việc tìm mành lưới đối phương. Trận đấu phải giải quyết bằng loạt đá penalty và Arsenal là người thua cuộc.
Mùa hè 2000, thêm hai người Pháp nữa tới sân Highbury: Robert Pires và Sylvain Wiltord
2001
Đó là những năm tháng mà đội bóng thành Manchester rất mạnh. Arsenal sở hữu cây làm bàn lợi hại Henry nhưng họ vẫn không giành được chiến thắng tại giải Ngoại hạng. Vận đen không buông tha họ trong trận chung kết FA năm đó. Arsenal dẫn trước 1-0 trong suốt phần lớn thời gian trận đấu để rồi thua cay đắng bởi tài năng xuất sắc của Michael Owen trong những phút cuối cùng.
Cũng trong năm này, Arsene Wenger đã lôi kéo được Sol Campbell về câu lạc bộ từ Tottenham, ngoài ra còn chứng kiến sự trưởng thành của Ashley Cole.
2002
Lần thứ 3 trong lịch sử và lần thứ 2 dưới triều đại Arsene Wenger, Arsenal giành được cú đúp. Các học trò của ông đã trình diễn một lối chơi bóng rất đẹp mắt cùng sự xuất sắc của các cầu thủ đang đỉnh cao phong độ: Henry, Bergkamp, Pires, Vieira, Ljungberg, Ray Parlour… Arsenal nhanh chóng về đích tại giải ngoại hạng, tuyệt vời hơn, họ đăng quang ngay tại Old Trafford sau trận thắng Man U 1 – 0 với bàn thắng của Wiltorrd. Trước đó vài ngày, trong trận tranh cúp FA với Chelsea, Arsenal giành chiến thắng 2-0 trong một trận đấu mà Parlour và Ljungberg đã chơi vô cùng xuất sắc.
Mùa giải này tiền vệ Pires được bình chọn là cầu thủ xuất sắc nhất PL.
Mùa bóng 2001 – 02 cũng đánh dấu sự từ giã sân cỏ của người đội trưởng tận tụy Tony Adams. Sự chia tay của anh thật trọn vẹn bởi chiến tích cú đúp năm ấy. Mọi người cũng hiểu rằng bộ tứ huyền thoại năm xưa giờ sẽ chỉ còn sống trong kí ức của các cổ động viên.
Vua phá lưới : Henry
Huấn luyện viên xuất sắc nhất nước Anh : Arsene Wenger
2003
Arsenal giành thêm một chiếc cúp FA nữa khi chiến thắng Southampton 1-0 (Pires ghi bàn).
Đầu mùa giải, trong trận tranh siêu cup khai mạc mùa giải mới, Arsenal đã giành chiến thắng trước Liverpool với tỉ số 1-0, người duy bàn thắng duy nhất mang lại chiếc siêu cup cho Arsenal là tiền vệ G.Silva, anh mới chuyển đến Arsenal vào mùa giải này sau khi thi đấu rất thành công tại WC 2002.
Thiery Henry giành danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất nước Anh mùa giải 2002-03 và lẽ ra anh cũng đồng giải vua phá lưới với tiền đạo của MU nhưng tiều đạo của MU đã vượt lên 1 bàn thắng nhờ đá thành công quả pen trong trận đấu cuối cùng.
Lẽ ra Arsenal đã bảo vệ được cú đúp vào mùa giải năm ngoái của họ khi liên tiếp là đội dẫn đầu bãng xếp hạng PL phần lớn thời gian thi đấu, tuy nhiên lực lượng hơi mỏng của họ đã không giữ được phong độ đến hết mùa giải đành phải chấp nhận mất chiếc cup danh giá này.
2004
Mùa bóng không thể nào quên! Arsenal lập nên kì tích vĩ đại mà sẽ rất lâu nữa mới có thể lặp lại: một mùa giải trận bất bại tại giải Ngoại hạng!
Arsenal xưng vương tại PL nhưng đã phải chịu dừng bước ở vòng tứ kết cúp C1.
Thiery Henry là vua phá lưới tại giải ngoại hạng với thành tích đáng nể: 30 bàn và cũng đồng thời đoạt danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất nước Anh mùa giải 2003-04, anh đoạt giải chiếc giày vàng Euro và về nhì trong cuộc bình chọn cầu thủ xuất sắc nhất Châu Âu (UEFA) và thế giới (FIFA) năm 2004.
Vấn đề chiều sâu của lượng lực cầu thủ là một điểm yếu của Arsenal, đứng trước cú ăn 3 CL, PL, và FA Cup nhưng cuối cùng Arsenal chỉ có thể giành được cup PL một cách thuyết phục.
Ở CL mặc dù có nhiều lợi thế và được cho là ứng cử viên số 1 của danh hiệu vô địch nhưng Arsenal bất ngờ gục ngã trước đội đàn em Chelsea, trước đó vài ngày với một đội hình không phải là mạnh nhất họ vẫn chơi ép sân MU, nhưng chỉ một phút may măn MU đã có 1 bàn thắng quý giá và là bàn thắng duy nhất của trận đấu, loại Arsenal khỏi bán kết FA Cup.
Chỉ trong vòng chưa đầy 10 ngày Arsenal phải thi đấu rất nhiều trận gặp các đối thủ mạnh. Điều đó lí giải tại sao Arsenal lại mất sức một cách nhanh chóng như vậy.
Giấc mơ thống trị Euro bị phá vỡ, tưởng chừng như Arsenal chẳng còn đứng vững tại PL khi ngay sau bị loại khỏi CL các pháo thủ phải đến làm khách tại sân của Liverpool, đội bóng mạnh giàu truyền thống đang trên đường tìm lại vinh quang trong quá khứ. và Liverpool là đội mở tỉ số trước. Mọi chuyện tưởng như chấm dứt với Arsenal nhưng bằng nỗ lực của mình các pháo thủ đã lội ngược dòng dành chiến thắng chung cuộc 4-2 với 3 bàn thắng của Henry và 1 bàn của Pires. Các cầu thủ Arsenal đã cho thấy việc họ bị loại khỏi CL và FA Cup chỉ là một tai nạn.
Sau trận thắng Liverpool một cách thuyết phục, Arsenal băng băng về đích một chách hoàn toàn xứng đáng. vô địch PL trước 3 vòng đấu, điều tuyệt vời hơn trong cả mùa giải 03/04 tại PL họ không hề thua một trận đấu nào, một kỷ lục với bóng đá hiện đại, điều này cũng an ủi họ sau khi mục tiêu đoạt CL không thành công.
2005
Nối tiếp chuỗi trận bất bại, các cầu thủ Arsenal bước vào mùa giải 2004/2005 với tâm lý rất tốt, tuy nhiên trước đó họ gặp khá nhiều bất lợi.
Đội trưởng P.Vieira gần như đã trở thành cầu thủ của Real, hợp đồng chỉ đổ bể vào phút cuối, hơn nữa anh bị chấn thương không tham gia cùng với Arsenal những trận đấu đầu mùa bóng, trung vệ trụ cột, Sol Campbell cũng bị chấn thương sau khi tập trung cùng ĐTQG tại Euro 2004, Pires, Ljungberg cũng thường xuyên bị hành hạ bởi các chấn thương.
Không có nhiều sự bổ sung khi chỉ có M.Falmini (21 tuổi) và R.Persie (20 tuổi) chuyển đến Arsenal.
Tuy nhiên, gạt bò mọi rắc rối, Arsenal bước vào mùa giải mới với trận đấu đầu tiên tại Siêu Cup gặp kình địch MU, với một lực lượng cầu thủ còn rất trẻ, rất nhiều những cầu thủ chỉ 17 và 18 tuổi, nhưng Arsenal đã có một trận đấu tuyệt vời và giành chiến thắng với tỉ số 3-1. Arsenal bước vào mùa bóng 04/05 với các trận đấu tưng bừng của các cầu thủ trẻ, hàng loạt chi ến thắng vang dội, các cơn mưa bàn thắng đã khiến cho mọi người phải kính phục.
Những cái tên được nhắc nhiều đến trong chuỗi trận này là Fabregas, Reyes, Clichy….
Trong khoảng thời gian này, Arsenal phá mọi kỷ lục về số điểm ghi được, số bàn thắng ghi được, và hơn cả là kỷ lục 42 trận bất bại đã tồn tại rất lấu của CLB Nottingham Forres.
Tuy nhiên một điều không may mắn xảy đến cho các cầu thủ Arsenal, trong khi Vieira thường xuyên ngồi ngoài vì những chấn thương và phong độ không cao, thì hai trụ cột tại hàng phòng ngự là Campbell và Silva cũng buộc phải vắng mặt thời gian dài, đáng tiếc nhất là trường hợp của Silva, anh được dự đoán là nứt cột sống, phải nghỉ thi đấu hết mùa giải và tưởng chừng như phải từ bỏ sự nghiệp cầu thủ của mình.
B ước ngoặt của Arsenal ở mùa giải này là trận thua 0-2 đầy tai tiếng trước MU, với ưu thế sân nhà, sự thiên vị của trọng tài, các cầu thủ MU đã chặn đứng chuỗi trận thắng của Arsenal một cách phi thể thao, trên sân các cầu thủ phòng ngự không ngần ngại phạm lỗi một cách thô bạo và không cần thiết, thậm chí cả tiền đạo ManU cũng cố tình chạy theo tiền vệ Arsenal ra sát đường biên để phạm lỗi. Nhưng điều quan trọng hơn là một quả pen tưởng tượng của trọng tài ưu ái dành cho MU, sau khi bị thua các cầu thủ Arsenal dồn hết lực lượng để cân bằng tỉ số và hậu quả là nhận thêm một bàn thua…. Kết quả MU thắng 2-0, và sau trận đấu rất nhiều scandal xảy ra, nhiều người tự hỏi sao lại xếp một trọng tài yếu kém như vậy để bắt một trận đấu quan trọng, dưới áp lực dư luận cuối cùng FA cũng phải có quyết định vị trọng tài đó sẽ không bao giờ được bắt một trận đấu nào khác giữa Arsenal và MU.
Sau khi thất bại, các cầu thủ trẻ có tâm lý không ổn định, hơn nữa lại thiếu vắng quá nhiều trụ cột nên phong độ Arsenal rất thất thường, từ CLB dẫn đấu Arsenal đã rớt xuống vị trí thứ 3 trên bảng tổng sắp và bị Chel và ManU bỏ với khoảng các khá xa…
Tuy nhiên bằng nỗ lực của mình, các cầu thủ trẻ Arsenal tiếp tục thi đấu ấn tượng, nổi bật nhất là trung vệ trẻ Senderos, lúc này mới chỉ 19 tuổi, anh đã lấp hoàn toàn khoảng trống mà Campbell để lại. Cuối mùa bóng Arsenal đã vượt qua ManU để đứng thứ hai trên bảng tổng sắp.
Tuy kết quả mùa giải 04/05 không như mong đợi nhưng các fan hâm mộ và cầu thủ Arsenal tràn đầy tự tin và vui sướng khi chứng kiến lứa cầu thủ trẻ Arsenal trưởng thành một cách vượt bậc, hàng loạt cầu thủ có thể là xem trụ cột mà tuổi đời chưa đến 20 tuổi, có thể xem đây như một thành công của Arsenal trong việc chuyển giao giữa hai thế hệ.
Carling Cup: đây là sân chơi dành cho cầu thủ trẻ, các cầu thủ trẻ Arsenal (u16->u19) thi đấu rất ấn tượng vượt qua hai đối thủ sừng sỏ là ManC và Everton. Tuy nhiên trận tứ kết gặp ManU, Arsenal lại bất ngờ để thua 0-1 trong một tình huống khá bất ngờ.
FA Cup: đây là danh hiệu Arsenal đoạt được tránh một mùa giải trắng tay.
Các vòng đấu đầu tiên thì đội hình thi đấu thường là các cầu thủ trẻ, chỉ đến trận chung kết Arsenal mới có nhiều trụ cột tham gia. Tuy nhiên dấu ấn của FA Cup vẫn thuộc về các cầu thủ trẻ với Quincy, Persie, Senderos… cộng với sự xuất sắc của hai thủ môn Almunia và Lehmann (hai thủ môn thi đấu rất thất thường tại PL).
Trong trận chung kết gặp MU, Arsenal chủ động chơi phòng ngự vi thiếu vắng một số trụ cột như Silva và đặc biệt là cây làm bàn số 1 Henry, trong trận đấu này các càu thủ MU tỏ ra lấn lướt hơn nhưng cuối cùng họ cũng không thể giành được chiến thắng tiếp theo và ngậm ngùi nhận thất bại sau loạt thi đấu Penalty. Một kết quả hoàn toàn xứng đáng và có hậu cho Arsenal.
CL: vòng đấu bảng Arsenal là đội đứng đầu bảng xếp hạng, đối thủ vòng đấu loại trực tiếp của Arsenal là Bayern Munich. Lượt đi Arsenal bất ngờ để thua 1-3 tại sân khách do chiến thuật thi đấu không hợp lý, cầu thủ thay thế chơi không tốt.
Lượt về tại sân Hghbury, Arsenal đã đá dồn ép với sự xuât sắc của H enry trong tấn công và Senderos trong phòng ngự, gần như toàn bộ cầu thủ Bayern chỉ đá ở sân nhà và giữa sân. Tuy nhiên bằng bản lĩnh của mình họ vẫn đứng vững chỉ chịu thua với tỉ số 0-1.
Kết quả chung cuộc Arsenal 2 – 3 Bayern Munich. Một lần nữa Arsenal lại không thể về đích tại CL khi lực lượng quá mỏng và căng sức ở nhiều mặt trận như vậy.
(Fabregas trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử Arsenal ghi bàn thắng tại đấu trường CL cho CLB tại vòng đấu bảng.)
Một số trận đấu đáng chú ý:
Arsenal 2 – 2 Chelse
Arsenal 5 – 4 Spurs
Arsenal 5 – 3 Boro
Arsenal 0 – 0 Chel
Arsenal 0 – 2 Manu
Arsenal 7 – 0 Everton.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét